Bố vợ lên chơi, chồng em nhắc đi nhắc lại: Ông còn nợ 150 nghìn từ năm ngoái, cho con xin nốt

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi chippo_beo1805, 14/2/20.

  1. Bố vợ lên chơi, chồng em nhắc đi nhắc lại: Ông còn nợ 150 nghìn từ năm ngoái, cho con xin nốt

    Bố vợ lên chơi, chồng em nhắc đi nhắc lại: Ông còn nợ 150 nghìn từ năm...

    LIÊN HỆ (255 Đọc / 0 Thích / 0 Bình luận)
    1. Thông tin chủ đề
    2. Tỉnh/TP: Toàn quốc
    3. Tình trạng hàng: N/A
    4. Nhu cầu: N/A
    1. Thông tin người đăng
    2. Tài khoản: chippo_beo1805
    3. Ngày đăng: 14/2/20 lúc 13:44
    4. Số điện thoại:
  2. G

  3. FastEhome.com - SỐNG NHANH HƠN no-spam Buồn quá chị em ạ, người ta may mắn lấy được chồng đối đãi tốt với bố mẹ vợ. Em đây không may lấy phải lão chồng keo kiệt, ki bo và chẳng coi nhà vợ ra cái gì cả.
    Vợ chồng em yêu và cưới nhau gần chục năm nay rồi. Hai đứa mỗi đứa mỗi quê lên Hà Nội học hành rồi lập nghiệp ở đây. Lúc mới quen anh chưa bao giờ tỏ ra tiếc cái gì với em cả. Cứ cuối tuần không phải đi làm anh lại đến đón em đi ăn, đi chơi. Lúc về ra mắt anh cũng mua sắm quà cáp tươm tất lắm. Bố mẹ em còn khen anh hết lời, bảo em lấy được người vừa biết suy nghĩ lại không hẹp hòi với gia đình bên vợ.


    Thế nhưng cưới nhau về rồi chồng em mới thể hiện rõ thái độ của mình với đằng nhà vợ, anh tuyên bố thẳng luôn với em:
    “Em lấy chồng rồi thì phải theo chồng. Từ giờ không phải cái gì cũng vô tư gửi về cho bố mẹ em đâu”
    Thế là từ lúc đó em muốn biếu bố mẹ cái gì cũng phải nhìn sắc mặt rồi hỏi chồng đồng ý mới được biếu ông bà. Có lần em tự ý lấy tiền làm thêm của mình cho mẹ mua thuốc. Chồng em biết mắng cho một trận, mãi về sau thỉnh thoảng vẫn nhắc lại chuyện đó.

    Từ đấy mỗi lần em có cho bố mẹ cái gì cũng phải dặn thêm một câu là:
    “Tiền này con cho riêng mẹ, đừng có nói với chồng con lại lắm chuyện”

    Nhiều lúc mẹ em cũng ngại đẩy đi đẩy lại không chịu cầm, buồn hết sức mọi người ạ. Từ lâu rồi chồng em thờ ơ với nhà bố mẹ vợ, mỗi lần có công việc gì ông bà gọi về anh cũng thoái thác. Thỉnh thoảng em phải nói hết nhẽ anh mới miễn cưỡng về cùng.

    Nhớ hồi năm ngoái bố em làm nhà, gọi các con về ăn tân gia. Hôm đó chẳng biết ông thiếu đồ gì mà nhờ chồng em đi mua và ứng tiền ra trước. Đến lúc về ông thiếu 150k, còn bảo:
    “Bố khất nhé, tí có tiền lẻ bố đưa”

    Thế nhưng chắc ông quên nên không đưa lại chồng em. Mà em cũng chẳng nhớ đến món tiền đó nữa, bằng không cũng trả giúp ông rồi. Cho đến hôm trước, bố em lên viện K khám, may là không sao nên ông về nhà em chơi vài bữa với cháu rồi mới về quê. Mấy hôm bố vợ ở đây, chồng em luôn tỏ thái độ bực dọc, tí tí lại quát con um cả nhà lên. Em không biết anh hậm hực cái gì nhưng mặt cứ nặng như cái thớt vậy.Em cũng định hỏi cho ra nhẽ nhưng mà tối qua lúc ăn cơm tự nhiên chồng em nhắc:
    “Năm ngoái ông nợ con 150 nghìn vẫn chưa trả, tiện thể ông cho con xin nốt nhỉ”

    Đang ăn cơm mà em suýt sặc luôn, còn bố em thì ngơ ra vài giây rồi mới cười xòa:
    “À à, thế à, bố chẳng nhớ cái gì cả. Để tí bố vào túi lấy tiền nhé”

    Em tức đến mức không nuốt trôi cơm nữa, buông đũa lên phòng nằm khóc, vừa ngại với bố, vừa thấy tức giận cho cái thái độ của chồng. Thế mà đến lúc lên phòng lão còn nhơn nhơn khoe tiền vừa đòi được của bố vợ:
    “Không đòi chắc còn lâu mới trả”

    Em vùng dậy bảo:
    “Tôi chưa thấy thằng đàn ông nào bần tiện như anh đấy”
    “Ơ, ông nợ thì phải trả chứ, cô định để ông quỵt mất à”

    Em không còn từ nào để tả nữa mọi người ạ. Sao em lại khổ đến vậy, lấy phải gã chồng hèn đến mức đó. Thật sự giờ em không biết mình lấy chồng để làm gì nữa.
     

    Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ trang này