Hôn nhân lần 2 với người chồng nghiện khiến tôi kiệt sức và muốn ôm con chạy khỏi nhà anh

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi nhatquynh0684, 22/2/20.

  1. Hôn nhân lần 2 với người chồng nghiện khiến tôi kiệt sức và muốn ôm con chạy khỏi nhà anh

    Hôn nhân lần 2 với người chồng nghiện khiến tôi kiệt sức và muốn ôm con...

    LIÊN HỆ (32 Đọc / 0 Thích / 0 Bình luận)
    1. Thông tin chủ đề
    2. Tỉnh/TP: Toàn quốc
    3. Tình trạng hàng: N/A
    4. Nhu cầu: N/A
    1. Thông tin người đăng
    2. Tài khoản: nhatquynh0684
    3. Ngày đăng: 22/2/20 lúc 09:09
    4. Số điện thoại:
  2. G

  3. FastEhome.com - SỐNG NHANH HƠN no-spam Chồng thứ 2 của tôi là một người đàn ông hơn tôi 14 tuổi, tôi kể với anh tất cả quá khứ của mình. Anh nói đối với anh chuyện đó không quan trọng. Tôi thầm cảm ơn anh rất nhiều và nghĩ anh mới chính là chỗ dựa của tôi.
    Sau khi sinh con trai đầu lòng, tôi mới biết anh đã từng bị nghiện và phải đi cai ở trung tâm. Tôi buồn vì tất cả mọi người trong gia đình nhà chồng đều giấu tôi. Nhưng tôi vẫn vui vẻ tha thứ cho anh vì nghĩ ai cũng có quá khứ. Tôi vẫn đi làm cả ngày, tối lại nhận việc về làm thêm tới khuya mới được nghỉ. Còn anh thì chỉ ở nhà, chẳng làm gì cả.


    Càng ngày tôi càng thấy những thay đổi trong con người anh. Anh tiêu tiền 1 cách kinh khủng, đồ đạc, giấy tờ xe, cả nhẫn cưới anh cũng bán đi. Đã rất nhiều lần tôi phải lấy tiền túi ra chuộc đồ về cho anh. Cuối cùng tôi cũng phát hiện ra anh tái nghiện. Trái tim tôi như tan vỡ, nuốt nước mắt vào trong, tôi cố gắng tìm cách cai nghiện cho chồng.
    Lúc rảnh tôi tranh thủ lên mạng tìm hiểu và tích cực động viên chồng hãy nghĩ tới con mà cai nghiện. Nhưng hết lần này tới lần khác anh làm tôi thất vọng. Chúng tôi ăn riêng nên tôi phải làm ngày làm đêm để có tiền lo cho con.

    Bố mẹ chồng cũng chẳng giúp gì được kinh tế, chỉ giúp trông cháu hộ thôi. Đáng buồn nhất là chồng tôi đã như thế, bố mẹ chồng lại không thông cảm cho tôi. Chúng tôi ăn riêng, buổi tối tôi phải tranh thủ làm thêm để có thêm thu nhập. Thế mà nhiều lúc nhờ chồng rửa hộ cái bát mà mẹ chồng cũng không cho rửa. Bà bảo: “Để đấy tí mẹ nó rửa”.

    Cả ngày chồng không làm gì, chỉ nằm dài xem ti vi, vậy mà tôi nhờ có tí việc mẹ chồng cũng lên tiếng. Bà còn đi kể xấu tôi với mọi người. Nhiều khi tôi thực sự cảm thấy mình như kiệt sức. Tôi đã cố gắng giữ lấy cái hạnh phúc này nhưng hình như nó mỏng manh quá.

    Mọi chuyện càng trở nên bế tắc hơn khi tôi có bầu bé thứ 2. Anh vẫn nghiện, vẫn lấy trộm tiền của tôi để dành mua sữa cho con. Dù tiền tôi đã giấu rất kỹ, bất kể đâu anh cũng tìm ra được.

    Sau khi sinh tôi cũng chẳng kiêng được ngày nào. Ở viện về tôi đã phải ngồi làm việc, không làm thì lấy đâu tiền mà đóng tiền ăn cho mẹ chồng (bố mẹ chồng bảo tôi đẻ thì ăn chung cho đỡ vất vả). Ăn chung thì tôi vẫn phải đóng tiền ăn, tiền điện, tiền nước.

    Khổ nhất là khi tôi đưa con trai đầu lòng đi khám, bác sĩ nói bé có nguy cơ tự kỉ cao. Tôi nói chuyện với mẹ chồng, bảo bà cho bé đi học để có thể giảm bớt chứng bệnh tự kỷ. Bà nói: "Tao không có tiền".

    Giờ đây bé thứ 2 nhà tôi mới được 4 tháng tuổi, bé lớn được 2 tuổi rưỡi, chồng thì giờ đang điều trị cai nghiện. Nhưng tôi vẫn sợ anh ấy chích ma túy rồi nhiễm HIV thì tôi sẽ khổ lắm.

    Tôi rất khổ tâm, tôi giấu tất cả mọi người trong gia đình tôi, kể cả em gái. Tôi không có ai để tâm sự cả. Chỉ gần đây mẹ đẻ tôi mới biết chuyện. Tôi nên cố gắng đợi chồng cai nghiện hay ra đi khỏi nhà chồng để đổi lấy sự bình yên?
     

    Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ trang này